VIDOCO - HÃY BƯỚC RA VÙNG AN TOÀN CỦA BẢN THÂN

Thứ sáu - 05/07/2019 22:46
Trong chúng ta, ai cũng có một tâm lý mang tên “An Toàn”. Chỉ cần hoạt động trong phạm vi cho phép này, chúng ta luôn cảm thấy an ổn và thoải mái mỗi ngày.
Tôi một chàng trai 20 tuổi với nhiều khát vọng, nhiều ước mơ nhưng vẫn sống trong vùng an toàn của mình. Trước kia, tôi không nhận ra được điều này mà phải sau chuyến team building do công ty tổ chức tôi mới nhận ra nhiều thiếu xót của bản thân.

Có một câu nói rất đúng trong trường của hợp của tôi đó là: "Con người ta sẽ không bao giờ học được bất cứ điều gì bằng cách được người khác truyền đạt lại, họ phải tự tìm ra bài học cho chính mình".
 
66497248 1471614096314544 2549708220033662976 n

Tôi tạm gọi chuyến team building này là “Đánh trận”, bởi vì thể lệ cuộc chơi rất giống chiến tranh Tam Quốc nhé. Cụ thể như sau:

👉 Mỗi đội có 8 người ( bầu ra 1 đội trưởng) , sau đó ghép 2 người thành 1 cặp.
👉 2 người sẽ nối với nhau bằng một sợi dây và cùng nhau vượt qua tất cả thử thách.
👉 Khi đến đích, mỗi cặp sẽ chọn cho mình một đồ vật gồm Đạn (bóng nước), Phòng thủ (vật cản trên tường thành), Thức ăn (Gà sống, củi, than, bật lửa, nước, gạo nếp và mỗi loại có hai phần).
👉 Đội nào ném sập tất cả các tường thành của đối thủ trước thì đội đó thắng cuộc

Cuộc “chiến tranh” bắt đầu nổ ra và các bài học của tôi cũng lần lượt xuất hiện.

Tôi là trưởng nhóm của “Khủng Long” nên trước khi bắt đầu cuộc chiến tôi và các thành viên đã lập ra kế hoạch. Đề xuất của tôi là sẽ ghép hai đội mạnh để về đích trước và lấy hết hai bật lửa, khiến đội bạn “Cơn Lốc Xoáy” phải trao đổi một điều kiện. Kế hoạch được tán thành và mọi thứ diễn ra đều giống như kế hoạch, chỉ khác là chúng tôi không lấy 2 cái bật lửa. Bởi vì, chị Dung Nth (một thành viên quan trọng của nhóm) đã nói rằng “Mình hãy lấy đủ những thứ mình cần thôi” và tôi đã đồng ý.

⭐️ Cảm ơn chị Dung Nth đã dạy cho cho tôi một bài học đó là “ Không nên triệt đường sống của bất kỳ ai dù đó là đối thủ”.

⭐️ Và tôi cũng nhận ra rằng, nên đề ra kế hoạch trước khi làm một công việc nào đó. Thử đi, bạn sẽ thấy mọi thứ diễn ra rất trơn tru.

Sau hai vòng vượt thử thách đội chúng tôi đã có thức ăn và một vài thành viên trong đội đưa về làm hậu cần( giống đánh trận chưa kaka). Tuy nhiên, lúc này tôi lại có một sai lầm đó là hậu cần của tôi nói tôi hãy lấy hai con gà và tôi đồng ý. Điều này khiến đội đối phương thay đổi phương án (lúc đầu cũng lấy từng thứ mình cần giống đội chúng tôi) và lấy hai bình nước. Thế là đội tôi không có nước uống trong khi vận động liên tục và không có nước để hậu cần nấu ăn. Đội tôi rơi vào thế vô cùng bất lợi, ở đây tôi nhận ra một điều bản thân mình còn thiếu xót là:

⭐️ Tôi vẫn còn sự bồng bột của tuổi trẻ khi ra quyết định mà không suy nghĩ hậu quả và đưa đội nhóm vào tình thế bất lợi.

Team chúng tôi là “Khủng Long” và Slogan chúng tôi là “Quyết tâm không bỏ cuộc”. Nên dù bất lợi chúng tôi vẫn cố gắng, vẫn tiếp tục vượt qua thử thách và lúc này chúng tôi không ở trong “vùng an toàn” của bản thân nữa, chúng tôi lấy đạn để tấn công.

Đội đối phương vẫn tiếp tục ở trong “vùng an toàn” của mình khi không hề lấy đạn mà chỉ lấy phòng thủ để xây dựng tường thành vững chắc. Và khi đội chúng tôi quay lại với rất nhiều đạn (bóng nước) và bia ngã từng tường thành đến khi chỉ còn 1 tường thành duy nhất. Một cuộc đàm phát đã xảy ra nhưng bất thành và đội tôi tiếp tục tấn công.
 
hãy bước ra vùng an toàn của bản thân

Tường thành cuối cùng cũng ngã nhưng khi chưa chạm đất thì đội đối phương có một cặp chạm đích và chọn phòng thủ. Uầy, cỏ vẻ “thiên không thời và địa không lợi” rồi !!! Vì lúc này đội tôi cũng hết đạn. Qua cơn nguy kịch, đội bạn cũng đã vùng lên mạnh mẽ, không chỉ lấy phòng thủ mà còn lấy đạn và đội tôi thua.

⭐️ Tại sao tôi lại nói hai đội đều ở “trong vùng an toàn”?

Vì hai đội chúng tôi đều nghĩ lương thực là quan trọng nhất, chúng tôi luôn muốn đầy đủ trước, ấm no trước, không muốn mạo hiểm, không muốn bước ra chiến trường.

Có một câu nói rằng:“Nếu nhanh chóng bước ra khỏi vùng an toàn của bản thân, thành công sẽ tự khắc tìm đến bạn!”

Vâng, đội chúng tôi bước ra trước và đã thành công. Chúng tôi không phòng thủ để an toàn, không lấy đồ ăn để no đủ mà chúng tôi lấy đạn. Chúng tôi tấn công và chúng tôi dành chiến thắng dù là “hụt”.

Giá mà: Tôi đủ dũng cảm bước ra “vùng an toàn” của bản thân và lấy đạn ngay từ lúc bắt đầu thì cuộc chơi đã kết thúc từ sớm.
Giá mà: Tôi đủ sáng suốt hơn trước khi ra quyết định 
Giá mà: Tôi đủ quyết đoán, không đàm phán mà tấn công.

Không ai muốn thua cuộc cả, tôi cũng vậy. Nếu đây là một trận chiến tranh thật thì cái giá rất là lớn. Người trả không chỉ là tôi mà còn các thành viên tin tưởng bản tôi. Do vậy, tôi muốn gửi một lời Xin Lỗi đến các thành viên đội “Khủng Long”.
 
Hãy bước ra vùng an toàn của bản thân

Cuối cùng, sức mạnh đội nhóm muốn phát huy hết thì cần có sự liên kết, hiểu được sức mạnh tiềm ẩn của mọi người để hướng đội nhóm tới mục đích cuối cùng.

Sau chuyến team building mỗi người sẽ có cho mình các bài học khác nhau. Nhưng bài học nào cũng cần ghi nhớ và thay đổi. Tôi sẽ không muốn mình nói từ “Giá mà” một lần nào nữa.

VIDOCO chúng tôi là một tập thể, có thể chúng tôi có những thành viên không trọn vẹn nhưng với tôi họ là “Người bình thường”. MÃI YÊU ❤️❤️❤️

 

Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá

Click để đánh giá bài viết

  Ý kiến bạn đọc

Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây